Có gì là mãi mãi đâu em.
Mọi đổi thay là điều có thể
Nhưng ngày mai mặt trời vẫn sáng
Nụ cười em lại hé môi hồng.
Có gì là mãi mãi đâu em.
Buồn đau nào cũng thành chuyện cũ
Em ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng kia
Và Để gió thổi khô đi nước mắt.
Có gì là mãi mãi đâu em
Có ngã đau mới biết mình mạnh mẽ
Khi nhìn lên ta chỉ là bé nhỏ
Khổ đau mình như một trò chơi.
Ừ khóc, khóc nữa đi em
Em cứ khóc cho lòng nhẹ bớt
Để qua rồi thấy lòng bình lặng
Chẳng có gì mãi mãi đâu em.
Người đàn bà đi ngược gió đông.
Bỏ phù hoa cùng phấn son ở lại,
Đi ngược vào mình để tìm mê mải
Bản ngã đàn bà trót đánh rơi đâu.
Ngược vào mình trong lúc suy tư,
Bỏ quên mưa dăng mờ cửa sổ,
Ngồi tìm mình bên bình hoa nở muộn
Chữ đàn bà nặng gánh hai vai.
Mở cửa hồn mình để hỏi một câu
biết đi đâu - ngã tư đường đông đúc.
Rẽ bên nào? là lối bình yên đang đợi
Chữ đàn bà quên vị đắng cay.
Mưa bụi mờ ướt lối nhân gian
Tìm chính mình ngược chiều gió thổi
Chữ đàn bà trót mang nhiều nông nổi.
Đa mang in trên dấu môi cười.
Tiếng đàn bà, sâu sắc trộn phù du.
Trong suy tư cũng thấy lòng hoang hoải.
Chữ đàn bà bé nhỏ đến mông lung
Tìm cả đời vẫn thấy mình lạc lối
Ôi đàn bà, vốn là nông nổi
Đến thân mình cũng có thể đem cho.
Chẳng mảy may đắn đo suy nghĩ
Chữ đàn bà mang nghĩa hy sinh.
Bỏ phù hoa cùng phấn son ở lại,
Đi ngược vào mình để tìm mê mải
Bản ngã đàn bà trót đánh rơi đâu.
Ngược vào mình trong lúc suy tư,
Bỏ quên mưa dăng mờ cửa sổ,
Ngồi tìm mình bên bình hoa nở muộn
Chữ đàn bà nặng gánh hai vai.
Mở cửa hồn mình để hỏi một câu
biết đi đâu - ngã tư đường đông đúc.
Rẽ bên nào? là lối bình yên đang đợi
Chữ đàn bà quên vị đắng cay.
Mưa bụi mờ ướt lối nhân gian
Tìm chính mình ngược chiều gió thổi
Chữ đàn bà trót mang nhiều nông nổi.
Đa mang in trên dấu môi cười.
Tiếng đàn bà, sâu sắc trộn phù du.
Trong suy tư cũng thấy lòng hoang hoải.
Chữ đàn bà bé nhỏ đến mông lung
Tìm cả đời vẫn thấy mình lạc lối
Ôi đàn bà, vốn là nông nổi
Đến thân mình cũng có thể đem cho.
Chẳng mảy may đắn đo suy nghĩ
Chữ đàn bà mang nghĩa hy sinh.


