Mình nhận ra rằng trong cuộc sống càng ngày càng có ít cái nắm tay . Nắm
tay chứ không phải bắt tay. Hồi nhỏ khi đọc các tác phẩm văn học những
cái bắt tay nồng nhiệt giữa những con người mới quen luôn tạo cho mình
cảm giác thích thú. Lớn lên, đọc tiểu thuyết của văn học phục hưng và
của giai đoạn thế kỉ 19, mình thực sự ngưỡng mộ cách phân tích tâm lý
nhân vật của các tác giả. Và ý thức về cái nắm tay xuất hiện. Nắm tay
khác bắt tay nhiều lắm. Bắt tay thì có cả một bảng quy tắc chuẩn về nó ,
có nên làm, có không nên làm. Nó mang tính xã giao, cho phải phép,
lịch sự, dễ bị đánh giá. Những cái bắt tay thật lòng thì ngày càng hiếm
hoi, Bắt tay đôi khi còn rất hời hợt, đầy tính thủ tục, thậm chí mang
tính đối kháng. Nhiều người quên việc rất nhỏ là bắt tay còn cần thêm
ánh mắt nhìn vào người đối diện.
Nắm
tay, đối với cảm nhận của riêng mình, là một sự gắn kết, thể hiện mối
quan hệ đã tới một chiều sâu nhất định. Nó là điểm tựa, là sự chia sẻ,
là sự chia vui không cần lời nói, sự tin tưởng, sự cảm thông và có cả
quyền sở hữu (cái này thì tùy đối tượng). Cái nắm tay đúng lúc còn hơn
rất nhiều lời nói. Nắm tay có thể truyền đạt rất nhiều cảm xúc mà không
thể nói. Cái nắm tay chặt có thể níu giữ được được những điều tưởng như
sẽ mất.
Cái
nắm tay tưởng như rất dễ mà rất khó. Có những cái nắm tay vô điều kiện
như của cha mẹ dành cho con cái. Có những cái nắm tay đầy nghĩa tình của
các cụ già. Cái nắm tay chia sẻ, động viên của bạn bè. Cái nắm tay ấm
áp, đầy yêu thương của những đôi tình nhân. Và hình như mình thấy rất ít
cái nắm tay của các cặp vợ chồng đi trên phố.
Với những trải nghiệm của mình, cảm giác được nhìn thấy hai cụ già nắm tay đi dạo trong viên là hình ảnh cực kỳ trân trọng.
Nhưng
hình ảnh hai vợ chồng nắm tay khi đi trên đường với mình còn đẹp hơn.
Có đủ sự lo lắng, tin tưởng, tình cảm cả quyền sở hữu thể hiện ở cái nắm
tay. Cái nắm tay chặt này sẽ đủ để tiếp sức cho nhau qua những khó khăn
trong cuộc sống. Có lẽ nếu như có thêm nhiều cái nắm tay thì cũng sẽ có
ít điều đáng tiếc hơn và cuộc sống cũng có lẽ sẽ đẹp hơn.
Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011
Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011
Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011
Nước lọc
Có một câu của Gia Cát Lượng : "Người đời hay nói: rượu, thuốc lá, trà là ba báu vật của đàn ông. Tài nữ như thuốc lá, mỹ nữ như rượu nồng, còn phụ nữ xấu như trà " . Nếu như cho phép mình xếp hạng thì mình sẽ xếp thêm phụ nữ nước lọc. Là những người phụ nữ bình thường nhưng cần thiết cho đời sống hơn cả ba thứ trên. Họ bình dị, chân thành, thu vén. Phần lớn phụ nữ là như vậy. Đặc biệt là khi họ bước qua tuổi băm, không còn cái lóng lánh quyến rũ như những ly cocktai màu sắc như thời son trẻ, ngây thơ dịu dàng như những ly nước trái cây. Qua cái tuổi để có thể gây ấn tượng như cà phê, rộn rã nhí nhảnh như sinh tố, lại chưa đạt được độ thâm trầm như trà.
Cái tuổi băm của ngưòi phụ nữ như nước lọc, thực tế, cần thiết, không rườm rà lãng đãng (mà muốn thì lấy đâu ra thời gian
Nước lọc có thể giúp đã khát nhưng lại khó có thể uống liên tục ngày này qua ngày khác. Nó đã khát nhưng cũng mau ngán, nên những cái khác vẫn gây ra sự thèm. Là người phụ nữ thông minh thì là nước lọc nhưng cũng cần phải uyển chuyển biến mình để giữ được mãi cái sự thèm cho mình. Một lát chanh chua nhẹ, một chút bạc hà the the, một chút gừng cay ấm hay một vài biến vị khác sẽ mãi làm nước lọc được yêu thương mà vẫn luôn là NƯỚC LỌC.
Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011
Số của chúa trời
Nếu như có số của Chúa trời, bạn sẽ làm gì?
Tự dưng câu hỏi nhảy ra trong đầu khi đang làm việc. Ghi lại xuống bên cạnh rồi tranh thủ lúc nghỉ trả lời.
Đối với kẻ ngoại đạo của mọi thứ đạo như mình thì tất cả các tôn giáo đều có xuất phát điểm từ những điều tốt. Nhưng vì là sản phẩm của con người nên phản ánh nhân sinh của những người sáng tạo và duy trì nó. Từ khi ra đời, đạo nào cũng đầy tính nhân văn nhưng cách phổ biến đến mọi người lại khác nhau. Không bàn trên khía cạnh triết học hay tôn giáo học, cái mình cảm nhận từ tôn giáo như cái phanh để ngăn cản con người khỏi những điều xấu, như cái bồ để mọi người chia sẻ những khó khăn và gửi gắm hy vọng về những điều tốt đẹp hơn.
Vậy nếu có số của Chúa / Phật hay của bất kì vị nào thì mình sẽ làm gì ?
Mình sẽ gọi điện và rất có thể sẽ chở khoảng thời gian chuyển máy rất dài do có quá nhiều cuộc gọi đang xếp hàng. Trong thời gian chờ nối máy chắc thừa thời gian để mình nghĩ xem nên nói gì.
Hỏi xem số phận của mình sẽ ra sao ư? Không được, có lẽ từ lâu lắm rồi, quan niệm số phận là do mình tạo ra vẫn in sâu trong óc thì liệu có vị nào trả lời được không . Mình còn chẳng biết mai sẽ ra sao thì Chúa nào trả lời cho nổi?
Kêu ca, càm ràm với Ngài về những vấn đề xung quanh ư? Liệu có vị nào đủ thời gian và kiên nhẫn mà nghe hết không nhỉ? Hay Ngài lại phải bắt buộc vừa nghe vừa phải làm thêm vài chục thứ việc khác nhỉ (cho đỡ chán). Mình còn có những người để họ nghe mình nói cơ mà.
Hỏi Ngài xem hạnh phúc ở đâu ư ? Hạnh phúc là do mình mà. Mình cũng hạnh phúc và may mắn hơn khối người ấy chứ. Có con gái này, có công việc này, có bạn bè , có gia đình này và có trái tim biết cảm nhận hạnh phúc nữa. Quá nhiều thứ để mỉm cười.
Có quá nhiều thứ muốn hỏi nhưng suy nghĩ và nhìn lại thì hình như những câu trả lời vẫn ở trong và xung quanh mình. Tự trả lời và cố gắng tìm câu trả lời thôi.
Nối được máy rồi.
" Hello God, heard a lot about you so I call you just say HI and hope to have chance discuss with you"
Đối với kẻ ngoại đạo của mọi thứ đạo như mình thì tất cả các tôn giáo đều có xuất phát điểm từ những điều tốt. Nhưng vì là sản phẩm của con người nên phản ánh nhân sinh của những người sáng tạo và duy trì nó. Từ khi ra đời, đạo nào cũng đầy tính nhân văn nhưng cách phổ biến đến mọi người lại khác nhau. Không bàn trên khía cạnh triết học hay tôn giáo học, cái mình cảm nhận từ tôn giáo như cái phanh để ngăn cản con người khỏi những điều xấu, như cái bồ để mọi người chia sẻ những khó khăn và gửi gắm hy vọng về những điều tốt đẹp hơn.
Vậy nếu có số của Chúa / Phật hay của bất kì vị nào thì mình sẽ làm gì ?
Mình sẽ gọi điện và rất có thể sẽ chở khoảng thời gian chuyển máy rất dài do có quá nhiều cuộc gọi đang xếp hàng. Trong thời gian chờ nối máy chắc thừa thời gian để mình nghĩ xem nên nói gì.
Hỏi xem số phận của mình sẽ ra sao ư? Không được, có lẽ từ lâu lắm rồi, quan niệm số phận là do mình tạo ra vẫn in sâu trong óc thì liệu có vị nào trả lời được không . Mình còn chẳng biết mai sẽ ra sao thì Chúa nào trả lời cho nổi?
Kêu ca, càm ràm với Ngài về những vấn đề xung quanh ư? Liệu có vị nào đủ thời gian và kiên nhẫn mà nghe hết không nhỉ? Hay Ngài lại phải bắt buộc vừa nghe vừa phải làm thêm vài chục thứ việc khác nhỉ (cho đỡ chán). Mình còn có những người để họ nghe mình nói cơ mà.
Hỏi Ngài xem hạnh phúc ở đâu ư ? Hạnh phúc là do mình mà. Mình cũng hạnh phúc và may mắn hơn khối người ấy chứ. Có con gái này, có công việc này, có bạn bè , có gia đình này và có trái tim biết cảm nhận hạnh phúc nữa. Quá nhiều thứ để mỉm cười.
Có quá nhiều thứ muốn hỏi nhưng suy nghĩ và nhìn lại thì hình như những câu trả lời vẫn ở trong và xung quanh mình. Tự trả lời và cố gắng tìm câu trả lời thôi.
Nối được máy rồi.
" Hello God, heard a lot about you so I call you just say HI and hope to have chance discuss with you"
Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011
Cái đài sen non
Mùa sen đã gần tàn hết rồi. Bằng chứng là chợ đã ít hoa sen hơn và hoa sen cũng đắt hơn nhiều. Cũng cuối hè gìnữa. Chợ cũng thấy lác đác một số người bán đài sen. Hạt sen già, chưa bóc hay bóc sẵn thì từ đầu hè đã thấy bán. Nhưng những đài sen, xanh non nhìn đã gợi lên cảm giác giòn rùm rụm, bây giờ mới xuất hiện.
Nhớ hồi mình còn bé tí, gần trường mẫu giáo có một cái ao - " Ao cá Bác Hồ" có thả sen ở một góc. Lúc đấy, đường đi học vào mùa sen thì thích lắm vì hương sen thơm ngát và được ông trông ao cho một bông để cầm chơi. Chao ôi là thích. Đủ trò với bông sen ấy nhé. Cầm chán rồi thì mấy đứa trẻ con rủ nhau tách cánh sen làm thuyền thả ở rạch nước trong xóm. Đám con gái thì lấy cánh sen chơi đồ hàng hay xát vào môi để chơi trò công chúa, cô dâu. Những chùm nhụy sen được buộc chỉ rồi thả, xoay tít, đẹp cả cả trong những giấc mơ thơ ấu.
Hoa sen thế nhưng mình vẫn mê cái góc đầm sen vào mùa đài sen hơn. Vẫn thơm, vẫn mát nhưng được ông trông ao cho cái đài sen thì sướng mê tơi. Cầm đến lớp thì vênh phải biết nhé. Cái vị hạt sen non, giòn tan trong miệng thì đến giờ vẫn cảm thấy ngọt. Có mấy hột sen mà chia đi chia lại, ghét đứa nào là không cho luôn. Thích nhất là lúc bà đi chợ về, chìa cho hai chị em mấy cái đài sen. Thế là bày trò đồ hàng; nào là nấu nướng, nào là bán mua rộn cả góc sân nhà. Cái bát sen tách hết hột, lấy tay vò vẫn thấy có mùi thơm dịu dịu. Mình nhớ cái cây hồng xiêm ở sân nhà, buổi trưa, trốn ngủ trưa leo lên cái chạc mà ngồi bóc từng hột sen nhâm nhi. Gió mát rượi, vị giòn giòn ngọt ngọt của hạt sen trong miệng, thấy mình sung sướng và tự do.
Con gái cũng thích hạt sen tươi. Oái ăm, hạt sen nấu kiểu gì con cũng không thích bằng việc hạt sen tươi. Con thích bỏ từng hạt sen vào cái miệng xinh xinh, tiếng giòn tách. Thế nên thấy đài sen ở chợ là không thể không mua vài đài. Đón nàng ở trường ra mà có túi đài sen là hai mắt nàng ấy sáng rực. Ngay khi mẹ lai trên xe đã loay hoay lấy hạt.
Con gái rủ mẹ chơi đồ hàng, con là người bán, mẹ là người mua. Có ít hột sen mà con nghĩ ra được bao nhiêu món, bao nhiêu trò nhỉ. Con cũng tách hột sen ra chơi đồ hàng. Con kiên trì hiếm thấy trong việc ngồi bóc từng lớp vỏ xanh , lấy hột sen làm cơm, làm bánh... Nhìn con chơi với các chị, mẹ lại thấy một mảnh tuổi thơ của mình.
Mùa đài sen, mẹ lại mua. Để cùng con tách tách, bóc bóc và được nhìn nét mặt sung sướng bỏ từng hạt sen non vào miệng của con...Để lấy hạt lép đập trán nhau kêu tanh tách trộn cùng tiếng cười nắc nẻ của con. Mùa sen tàn, mùa đài sen...bình yên...
Nhớ hồi mình còn bé tí, gần trường mẫu giáo có một cái ao - " Ao cá Bác Hồ" có thả sen ở một góc. Lúc đấy, đường đi học vào mùa sen thì thích lắm vì hương sen thơm ngát và được ông trông ao cho một bông để cầm chơi. Chao ôi là thích. Đủ trò với bông sen ấy nhé. Cầm chán rồi thì mấy đứa trẻ con rủ nhau tách cánh sen làm thuyền thả ở rạch nước trong xóm. Đám con gái thì lấy cánh sen chơi đồ hàng hay xát vào môi để chơi trò công chúa, cô dâu. Những chùm nhụy sen được buộc chỉ rồi thả, xoay tít, đẹp cả cả trong những giấc mơ thơ ấu.
Hoa sen thế nhưng mình vẫn mê cái góc đầm sen vào mùa đài sen hơn. Vẫn thơm, vẫn mát nhưng được ông trông ao cho cái đài sen thì sướng mê tơi. Cầm đến lớp thì vênh phải biết nhé. Cái vị hạt sen non, giòn tan trong miệng thì đến giờ vẫn cảm thấy ngọt. Có mấy hột sen mà chia đi chia lại, ghét đứa nào là không cho luôn. Thích nhất là lúc bà đi chợ về, chìa cho hai chị em mấy cái đài sen. Thế là bày trò đồ hàng; nào là nấu nướng, nào là bán mua rộn cả góc sân nhà. Cái bát sen tách hết hột, lấy tay vò vẫn thấy có mùi thơm dịu dịu. Mình nhớ cái cây hồng xiêm ở sân nhà, buổi trưa, trốn ngủ trưa leo lên cái chạc mà ngồi bóc từng hột sen nhâm nhi. Gió mát rượi, vị giòn giòn ngọt ngọt của hạt sen trong miệng, thấy mình sung sướng và tự do.
Con gái cũng thích hạt sen tươi. Oái ăm, hạt sen nấu kiểu gì con cũng không thích bằng việc hạt sen tươi. Con thích bỏ từng hạt sen vào cái miệng xinh xinh, tiếng giòn tách. Thế nên thấy đài sen ở chợ là không thể không mua vài đài. Đón nàng ở trường ra mà có túi đài sen là hai mắt nàng ấy sáng rực. Ngay khi mẹ lai trên xe đã loay hoay lấy hạt.
Con gái rủ mẹ chơi đồ hàng, con là người bán, mẹ là người mua. Có ít hột sen mà con nghĩ ra được bao nhiêu món, bao nhiêu trò nhỉ. Con cũng tách hột sen ra chơi đồ hàng. Con kiên trì hiếm thấy trong việc ngồi bóc từng lớp vỏ xanh , lấy hột sen làm cơm, làm bánh... Nhìn con chơi với các chị, mẹ lại thấy một mảnh tuổi thơ của mình.
Mùa đài sen, mẹ lại mua. Để cùng con tách tách, bóc bóc và được nhìn nét mặt sung sướng bỏ từng hạt sen non vào miệng của con...Để lấy hạt lép đập trán nhau kêu tanh tách trộn cùng tiếng cười nắc nẻ của con. Mùa sen tàn, mùa đài sen...bình yên...
Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011
Bạn...
Tự dưng thấy lăn tăn về chữ bạn. Mình có bao nhiêu bạn nhỉ?
Bạn có thể chỉ là một cách xưng hô trong giao tiếp. Bạn chỉ để xưng bạn thì hình như mình có rất nhiều. Mười mấy năm đi học, gần chục năm đi làm mình quen biết bao người đồng tuổi. Và đương nhiên khi gặp nhau : một chữ bạn nhẹ tênh. Chữ bạn này nhẹ vì đối với mình nó chỉ mặc định cho mọtt người có quen, chẳng hiểu gì về nhau. Đôi khi còn kém hơn là một người có lẽ biết vì đến cái tên của nhau cũng chẳng nhớ. Một kiểu bè nhiều hơn bạn.
Bạn có thể chỉ một người quen hơn chút nữa. Có thể chung vài lần tụ tập và nhớ đến nhau những dịp cần cười chung, khóc chung. Bạn này nhớ tên đấy, khi ai hỏi đến cũng có thể nhớ được vài điểm cơ bản về bạn. Một kiểu bạn vô thưởng vô phạt
Bạn, cao hơn một chút nữa, là người có thể chia sẻ những điều bình thường, lặt vặt trong cuộc sống, có thể tám tào lao từ sáng đến tối đủ chuyện trên đời dưới đất. Bạn chỉ nhìn thấy những gì mà được thể hiện ra bên ngoài. Sau những lúc thoải mái tám thì cũng chẳng đọng được gì nhiều. Bạn biết tương đối về ta và ta cũng biết tương đối về bạn nhưng không sâu.
Bạn, bạn thân, là người ta có thể chia sẻ vui buồn, có thể tám mọi chuyện, có thể tranh luận chí chết, cãi nhau liên miên nhưng lại là người ta luôn nghĩ đến với những điều tốt đẹp nhất cùng nụ cười tươi nhất.
Bạn tri kỉ là người có thể ngồi bên ta cả ngày chẳng nói một câu mà khi đứng dậy ra về vẫn thấy thanh thản. Tri kỉ là người có lẽ số lần gặp trong năm không quá nổi hai ngón tay nhưng khi nhấc điện thoại lên goi, cảm giác thân thuộc như nhìn thấy nhau hàng ngày. Tri kỷ là người chưa chắc đã an ủi ta khi có chuyện nhưng luôn cùng ta đối mặt với khó khăn, lúc ta vui chỉ có một câu chia vui giản dị từ họ nhưng khi buồn ta có cả một bờ vai để dựa .
Với mình bạn bè là vô giá như trong blast của mình " hạnh phúc khi có bạn bè thực sự". Tôi là người may mắn khi có nhiều người quen, khá khá bạn tốt nhưng hơn cả là có tri kỷ. Với mọi người, để kết bạn tôi không quan tâm tới xuất thân, địa vị, dung mạo hay giới tính. Tôi quan tâm đến bản chất, cách nhìn nhận cuộc sống của họ mà thôi.
Vâng, Hạnh phúc khi có bạn bè thực sự.
Bạn có thể chỉ là một cách xưng hô trong giao tiếp. Bạn chỉ để xưng bạn thì hình như mình có rất nhiều. Mười mấy năm đi học, gần chục năm đi làm mình quen biết bao người đồng tuổi. Và đương nhiên khi gặp nhau : một chữ bạn nhẹ tênh. Chữ bạn này nhẹ vì đối với mình nó chỉ mặc định cho mọtt người có quen, chẳng hiểu gì về nhau. Đôi khi còn kém hơn là một người có lẽ biết vì đến cái tên của nhau cũng chẳng nhớ. Một kiểu bè nhiều hơn bạn.
Bạn có thể chỉ một người quen hơn chút nữa. Có thể chung vài lần tụ tập và nhớ đến nhau những dịp cần cười chung, khóc chung. Bạn này nhớ tên đấy, khi ai hỏi đến cũng có thể nhớ được vài điểm cơ bản về bạn. Một kiểu bạn vô thưởng vô phạt
Bạn, cao hơn một chút nữa, là người có thể chia sẻ những điều bình thường, lặt vặt trong cuộc sống, có thể tám tào lao từ sáng đến tối đủ chuyện trên đời dưới đất. Bạn chỉ nhìn thấy những gì mà được thể hiện ra bên ngoài. Sau những lúc thoải mái tám thì cũng chẳng đọng được gì nhiều. Bạn biết tương đối về ta và ta cũng biết tương đối về bạn nhưng không sâu.
Bạn, bạn thân, là người ta có thể chia sẻ vui buồn, có thể tám mọi chuyện, có thể tranh luận chí chết, cãi nhau liên miên nhưng lại là người ta luôn nghĩ đến với những điều tốt đẹp nhất cùng nụ cười tươi nhất.
Bạn tri kỉ là người có thể ngồi bên ta cả ngày chẳng nói một câu mà khi đứng dậy ra về vẫn thấy thanh thản. Tri kỉ là người có lẽ số lần gặp trong năm không quá nổi hai ngón tay nhưng khi nhấc điện thoại lên goi, cảm giác thân thuộc như nhìn thấy nhau hàng ngày. Tri kỷ là người chưa chắc đã an ủi ta khi có chuyện nhưng luôn cùng ta đối mặt với khó khăn, lúc ta vui chỉ có một câu chia vui giản dị từ họ nhưng khi buồn ta có cả một bờ vai để dựa .
Với mình bạn bè là vô giá như trong blast của mình " hạnh phúc khi có bạn bè thực sự". Tôi là người may mắn khi có nhiều người quen, khá khá bạn tốt nhưng hơn cả là có tri kỷ. Với mọi người, để kết bạn tôi không quan tâm tới xuất thân, địa vị, dung mạo hay giới tính. Tôi quan tâm đến bản chất, cách nhìn nhận cuộc sống của họ mà thôi.
Vâng, Hạnh phúc khi có bạn bè thực sự.
Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011
Đơn giản là tôi thích mỉm cười.
Một ngày nắng đẹp, đưa con gái đi học, chợt nhận ra mình đang mỉm cười. Chào ngày mới. Một sụ thanh thản ngập tràn trong tâm hồn khi con gái quay lại vẫy tay chào mẹ trước khi tung tăng vào lớp. Con nhún nhảy trên cầu thang, đưa con gấu của mình lên vẫy, chào cô chào bạn. Con gái lớn thật rồi.
Dường như sau một ngày mưa, trời trong hơn, nắng ngọt hơn và thấy đời đẹp hơn. Có lẽ mỉm cười trên đường làm mọi người lạ lắm nên có mấy người ngoái đầu lại nhìn. Rẽ vào mua hoa, ngắm hoa nào cũng thấy đẹp, thấy tươi nên mãi quyết định chọn chục sen trắng.
Dường như sau một ngày mưa, trời trong hơn, nắng ngọt hơn và thấy đời đẹp hơn. Có lẽ mỉm cười trên đường làm mọi người lạ lắm nên có mấy người ngoái đầu lại nhìn. Rẽ vào mua hoa, ngắm hoa nào cũng thấy đẹp, thấy tươi nên mãi quyết định chọn chục sen trắng.
Lâu lắm rồi cảm giác thanh thản, hào hứng đón chào ngày mới mới xuất hiện. Nó làm cho một ngày bình thường cũng trở thành đặc biệt . Nhớ đến cảm giác của thời học cấp 3, mình luôn chọn con đưòng đi học xa hơn nhưng lại được ngắm những vườn hoa ven đường trong buổi sớm. Hồng, cúc, thạch thảo, tóc tiên , hoàng lan, ngọc lan ... đua nhau toả hương và vẻ đẹp rạng rỡ trong nắng mới. Những thích nhất là những trảng cỏ nho nhỏ ven đường , chi chít hoa dại, đủ các màu, lóng lánh sương mai chưa tan hết.
.
Bình yên và hạnh phúc được hít căng hương thơm tinh khiết và mỉm cười. Cảm ơn cuộc sống, cảm ơn những người mình đã gặp, đã quen, gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, khách hàng, những người không quen tình cờ gặp.... giúp mình có tâm trạng để mỉm cười. Đơn giản là tôi thích mỉm cười vì đời quá đẹp
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)