Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Chả cá mai.

Sáng, nắng óng ánh sau những ngày lạnh u ám, tiếng lá ngoài ban công khẽ thì thầm cùng tiếng sương rơi. Hai cái má hồng như táo chín, cái miệng chum chím vương nhẹ nét cười của con là hình ảnh của một ngày đẹp trời. Lâu lắm không đi chợ sớm, những hàng cá, hàng rau đang vội vã bày hàng. Loanh quanh trong chợ mà vẫn chưa có ý tưởng gì cho một bữa trưa thứ bảy. Thêm vòng nữa rồi vòng qua hàng cá, mẻ cá mai tươi rói, trắng sáng lại mở ra một ý tưởng cho bữa trưa đơn giản : chả cá mai; riêu cá mai với bún.
Trời Đông thì hanh hao, cái chua cua canh nấu mẻ , hòa với cái mát lành của rau xà lách đúng vụ, tan hết háo nước. Rồi cá, rồi mấy lạng thịt, rồi cà chua, rồi rau sống, nào hành củ, nào thì là, nào mẻ chua, lại chộn rộn buổi sáng ngày thứ bảy. Phần cá làm chả, phần cá nấu canh; rửa rửa chia chia – gặp lại cảm giác thân quên như ngày bé lăng xăng bên bà ngoại. Món chả cá của bà đến giờ vẫn thơm trong miền ký ức.
Trong cái ký ức của đứa bé tôi ngày ấy, cái máy xay quay tay là một vật kỳ diệu. Đâu phải nhà ai cũng có, con bé con đã sung sướng đến nhường nào khi bố về phép với món quà cho mẹ là cái máy xay. Bố lắp nó ở góc bếp, mà ngày nào bà cũng lau. Nhìn nó là thấy những món ăn thơm lừng khoảng sân nhỏ, Tuổi thơ tôi cũng như đa phần bạn bè, đều thiều thốn. Sự đảm đang của các bà, các mẹ để con cháu có được bữa ăn ngon nhất có thể lại dư thừa.  Bà ngoại hay làm chả cá, thứ cá mai, cá ngân vụn vặt, qua tay bà thành những miếng chả dai giòn, thơm nức mũi. Có gì đâu, vài lạng cá mai / cá ngân, chút thịt bạc nhạc, mấy củ hành khô, thì lá rửa sạch, thái nhỏ, dồn qua miệng cái máy xay. Bà thường cho cô bé có mái tóc bum bê được quay cái tay quay nặng trịch; để thích thú cười nhìn những dòng thịt / cá chạy xuống cái đĩa ở dưới.
Bây giờ, máy xay xoẹt cái là xong nhưng muốn dai, giòn lại mất công nhồi đập  Bà ngoài cũng từng đững cả tiếng để nhồi, để đập cho thớ cá giòn dai, Bộp, bộp, xóc lên, vo lại, đập xuống, bộp bộp. Có lẽ những điều bà muốn dạy con bé nghịch như quỷ ấy vẫn để lại đâu đó trong tôi. Cũng những động tác đấy, bất giác tôi mỉm cười, Cái hồi tôi đấy, ai mà bảo lớn lên thích nấu ăn, bếp chỉ là vào để quẩn quanh, kiếm cái làm đồ chơi, để bà cho nếm thứ nọ thứ kia. Nấu là việc của bà, của mẹ , của chị . Xoa dầu vào tay, viên tròn, ấn dẹt, lại viên tròn, ấn dẹt – tôi vẫn đang xen đôi tay mình làm hôm nay với ánh mắt tròn xoe của tôi gần 30 năm về trước. Chảo dầu thật sôi, thả miếng chả nở, phồng lên với mùi hương mời gọi. Tiếng con gái từ tầng trên vọng xuống, món gì thơm thế mẹ, con sắp đói rồi.
Gọi con xuống soạn mâm bát, nàng ý đứng nhìn mẹ làm, hít hà. Ánh mắt con cũng tròn xoe như thế, cũng ồ à như thế khi miếng chả được thả vào chảo dầu sôi. Ấm áp, hạnh phúc của mẹ chỉ đơn giản là được bên con, dạy con những gì mẹ biết và chia sẻ với con những kỷ niệm vu vơ nhất.
Đĩa chả cá mai, mâm cơm đã dọn, con chạy đi mời ông bà xuống ăn cơm, Tiếng con tả ông nghe “ vo vào nhé, rồi mẹ lại ấn dẹt ra, rồi….” 

Bình yên …

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Phút Giao Thừa Lặng Lẽ.



Những giây phút cuối cùng của năm, thời gian đang nhỏ chầm chậm như những giọt cà phê trên bàn. Bản thân nó cũng thả lỏng để chìm tiếng nhạc dìu dặt. Nó quyết định thay đổi cốc trà quen thuộc bằng cốc cà phê, mùi của cà phê mạnh hơn, cũng phù hợp hơn với tâm trạng lảng bảng cuối năm.
Một năm nữa lại đi qua, một năm nữa lại đến. Từ khá lâu rồi, nó luôn dành tặng những giây phút cuối cùng của một năm cho việc nhìn lại và suy ngẫm linh tinh trong lúc làm một vài việc lặt vặt. Có năm, đó là việc dọn lại tủ quần áo của con, và chợt nhận ra rằng con gái đã lớn khôn, đã điệu đà ra sao. Có năm, ngồi loay hoay làm mấy tấm thiệp handmade dù cũng chả để tặng ai. Có năm chỉ là ngồi ngắm một chậu xương rồng nhỏ đang ra hoa bên ly trà nóng.
Đêm giao thừa như cái cửa một chiều mà bước qua không thể nào quay lại. Những giây phút cuối cùng của năm đang làm công việc gói ghém năm đã qua, mở những cái hộp mới để đón những điều mới. Và năm nào, có lẽ từ khi có gia đình, nó đều lặng lẽ đón thời khắc chuyển thời gian này. Có háo hức, có hy vọng và có lo toan. Có những dự định và cả tiếc nuối cho những gì không kịp làm (mà phần nhiều là do lười chứ không phải không có điều kiện làm).
Năm nay như mọi năm, phút chuyển năm dương lịch con sẽ không ở bên mẹ. Có lẽ đó là một điều mà mãi mãi nó không thể quen được. Năm nay Nó quyết định sẽ đón giao thừa bằng cách lang thang ra đường để tận hưởng trọn vẹn cảm giác đêm cuối năm. Đêm cuối năm đang trôi như những toa của con tàu đang lăn bánh về ga
cuối cùng. Ta là hành khách trên con tàu đang băng về phía trước, với đầy ắp
mùa xuân, mùa hoa đào, hoa mai, mùa chim én đưa thoi…
Mong một năm bình an, thuận lợi cho gia đình, cho bạn bè – cho những người mà nó luôn yêu quý. Gửi tới tất cả lời chúc ấm áp tự trái tim mình. 



Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Yêu bình thường

Yêu thì cứ yêu bình thường thôi!
Như bàn tay nắm bàn tay thật chặt
Lúc chênh chao gió lùa rát mặt,
Níu lại cho nhau một chữ niềm tin.

Yêu thì cứ yêu bình thường thôi!
Đâu cần những phô trương kỳ vĩ
Giản đơn như cái nhìn tin cậy,
Trao cho nhau chẳng lời nói đi kèm.

Yêu thì cứ yêu bình thường thôi!
Chẳng cần quá liều romantic,
Chân chất như bữa cơm nấu vội
Vẫn thêm vào gia vị yêu thương.

Yêu thì cứ yêu bình thường thôi!
Như nụ cười mỗi khi thức giấc
Sáng mở đầu bằng lời rất nhẹ,
Dậy thôi nào, đừng ngủ nữa đi.

Yêu thì cứ yêu bình thường thôi!
Như bản nhạc đênmtrăng thật sáng
Ly trà nóng, trời cao vời vợi
Ngồi bên nhau, vai tựa vào vai.

Yêu thì cứ yêu bình thường thôi!
Cũng giận, cũng hờn, cũng đầy tranh cãi
Cũng những lời tổn thương sâu sắc.
Và cuối cùng vẫn là chữ bao dung.

Ừ, yêu cứ yêu bình thường thôi!

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Nhát băm thứ ba.


      Ta 3 tuổi, ấn tượng lớn nhất khi 3 tuổi là việc bắc ghế với lên nóc tủ và con dao lam cứa vào ngón tay ngọn lịm. Gào toáng lên rồi chạy đi tìm bà ngoại để được bà dỗ dành.
       Ta 13 tuổi, ta ở đâu đó trong thành cổ Gdank. Béo tròn và rạng rỡ, ta đã ào vào tuyết đầu mùa với tất cả vô tư lự, hồn nhiên. Ta ngây thơ và xa lạ với những câu truyện người hơi lớn của những người bạn đồng lứa.
       Ta 23 tuổi,  sự nghiệp kiếm tiền bắt đầu những bước đầu tiên. Ngày ngày ôm cái máy tính với những háo hức, muốn khằng định mình. Thấy cái chớp mắt của việc chuyển mình sáng – tối mà chồng việc trên bàn cũng chả vơi đi.
         Ngày ta 33, ta tỉnh giấc với cái đầu váng vất do bữa tiệc muộn tối qua . Ta vội vã ra sân bay để kịp trở về bên gia đình bé nhỏ trong ngày trọng đại.
          Dù đã bốn lần được kỷ niệm tuổi với đuôi “3” , với những giai đoạn khác nhau nhưng sự háo hức chưa bao giờ hết.  Lúc này đây khi nhìn máy bay cất cánh lên xuống , một mình ở sân bay nhìn ra bầu trời đang chuyển sang muộn, chợt thấy mình chùng lại.
          Nếu như đời người là một chuyến tàu, mỗi năm là một toa được nối thêm vào vào đúng ngày sinh nhật thì mỗi toa đó sẽ chứa nhiều hơn một cái gọi là kỷ niệm. Cũng như đoàn tàu, cuộc sống của mình luôn được thêm những yếu tố mới, con người mới và cũng bỏ đi một số thứ. Tại mỗi sân ga – ngày sinh nhật ,  Mình thường nhìn lại năm đã qua để lựa chọn và bỏ lại những điều không cần thiết mang theo vào tương lai. Không có phương tiện vận tải nào chở quá tải được mãi, mình cũng không thể mang mãi những thứ không cần thiết để cuộc sống thêm nặng nề. Từ bỏ đôi khi lại là nhận thêm. Đứng trước những sự lựa chọn, mình luôn chọn hướng là chính mình. Vun vút những dặm đường, những khoảng thời gian bỏ lại sau lưng, lưu lại những khoảng khắc bằng những dâu ấn lung linh hay nhợt nhạt trong tim. Yêu thương cả những lúc được cho là bất hạnh. Những thất bại cũng thành những kinh nghiệm thì nói cho cùng cũng vẫn là những cái được. Cuộc sống của AQ. 32 - một năm cho sự khởi đầu, cho những kế hoạch được lập ra và những kế hoạch phải hủy bỏ. Những cơ hội mới và khó khăn cũng mới. toa tầu 32 chứa rất nhiều những sự quá độ, những hào hứng, những lo toan từ bé đến lớn. Nhưng tuổi 32 cũng thấy mình vui vẻ, thấy mình rạng rỡ và chấp nhận cuộc sống với những thăng trầm. Chán nản cũng có, mệt mỏi cũng nhưng năm 32 trôi đi với những bước ngoặt nho nhỏ.Chán nản cũng có, mệt mỏi cũng nhưng năm 32 trôi đi với những bước ngoặt nho nhỏ. Những rung động từ bình dị đời thường, trên mỗi chặng đường đi, Mình biết mình sống với trái tim đa cảm với cái đầu thực tế hơn.
            Cuộc sống hấp dãn vì chả ai biết ngày sau sẽ ra sao. Cứ yêu đời, cứ sống hết mình, cứ hài lòng với những cái có, cứ đam mê, cứ mỉm cười - đó là hạnh phúc. Như câu “ Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, có thêm ngày mới để yêu thương”. Đời người là những chuyến đi, ta chọn bạn đồng hành là chính mình để được vui, được buồn, được rung động và được bình yên.
             Chào tuổi 33, thắp ngọn nến trong lòng với  những rung động thường nhật nhất.  Chào một năm với nhiều áp lực về công việc, nhiều yêu thương bên gia đình và con gái. Chào một năm với những dự kiến mới và hoàn thành những kế hoạch cũ… Chào tuổi mới những gì sẽ đến, lòng lại thấy nhẹ nhàng áng mây trôi…

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Mariage

Hôn nhân - theo ý kiến cá nhân- nếu bỏ qua những yếu tố tình cảm, sự gắn kết thì là một hợp đồng biz. Nếu như một bên không còn tôn trọng những điều đã cam kết,thêm vài cái phụ lục sửa đổi mà không khả thi hơn thì không nên tiếp tục nữa.
Khi đã cân đong đo đếm để đi đến được quyết định ly hôn, thì đó là quá trình đảo ngược hợp đồng, tình cảm bỏ sang một bên để giành lấy những gì tốt đẹp nhất cho mình và con. Em ạ, tâm bất biến, ứng vạn biến vậy thôi.
Cũng chẳng hay ho gì nhưng nếu mình không tự bảo vệ mình, bảo vệ con mình một cách chính đáng thì sẽ trông mong gì ở người khác. Vì ly hôn là bắt đầu một cuộc sống mới, nhọc nhằn hơn vậy nên càng chuẩn bị tốt bao nhiêu sẽ giảm bớt rủi ro chừng ấy.
Đã là kinh doanh, là thương thảo không thể tránh khỏi tiểu xảo và chỉ đúng vào trong tâm cái mình cần mới mong mọi chuyện ổn thỏa sớm. Còn điều cuối cùng, ly hôn chỉ nên làm khi mình thực sự sẵn sàng về cả tâm lý, tài chính, sức khỏe... vì đây là một trong những quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời.

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Có Những ánh mắt


             Thói thường cha mẹ luôn là người hy sinh cho con cái. Dù lớn dù nhỏ, con vẫn là con cha mẹ . Nếu mọi gia đình đều êm xuôi thì điều đó là đương nhiên, không phải bàn. Những với những gia đình buộc phải bước vào cảnh chia tay, thì đó lại là điều cần xem xét. Sau mỗi cuộc hôn nhân đã vỡ, nếu như chưa có mối liên hệ là con cái thì giống như vất đi một thứ không phù hợp, Khi đã có thêm những thành viên nhỏ khác, thì lại là điều sẽ phải đi cùng suốt cuộc đời.  Cuộc hôn nhân đã đổ vỡ - đổ vỡ hoàn toàn, những nhân vật Chồng – Vợ đều bị tổn thương; đến việc làm bạn cũng là khó khăn, thì cái còn lại duy nhất – Con.  Tất cả những thành quả còn lại là con cái, nếu như không giữ được điều tốt đẹp đó thì chúng ta thất bại hoàn toàn, mất đi cả khoảng thời gian dài vô ích.
              Sau khi đã đổ vỡ, chúng ta thường có xu hướng lấy quyền làm cha / mẹ để áp đặt con cái, đẽ lôi con vào những cuộc chiến vì cái tôi của mình.  Với cá nhân nó thì nghĩ : chồng / vợ của cha mẹ khác hẳn với việc cha / mẹ của con. Đừng nhầm lẫn hai khái niệm này mà có những việc làm đau lòng con trẻ. Phải chăng việc phân định này trở nên khó khăn khi người cha/ người mẹ để cảm giác lấn át, dẫn dắt. Chúng ta tôn trọng những giao kèo, những thỏa ước ngoài xã hội mà chúng ta lại khó làm nổi những cái chính mình đã thỏa thuận khi ly hôn. Cuộc sống luôn phát sinh các tình huống mới, con trẻ lớn lên từng ngày, đòi hỏi mỗi người cha / người mẹ đơn thân phải cập nhât, nâng cấp bản thân để đảm bảo những quyền của con một cách hợp lý hợp tình.
               Con có quyền có cha mẹ, Cha mẹ phải tôn trọng điều đó ở con. Có khó gì đâu một cuộc điện thoại để con thấy mình được chăm sóc? Có khó gì đâu khi chúng ta nhìn con vui vẻ bên người cha / mẹ của mình ? Miễn là có tâm. Đừng vận dụng việc thương con qua lời nói mà bằng hành động. Đã trót rồi phải để cho con chịu ít mất mát, ít tổn thương nhất. Cố gắng dẹp cái tôi của mình lại, lấy con là chủ yếu trong cách ứng xử. Cố gắng hết mình đi đã, đừng vội mong phía kia phải giống mình. Con trẻ cảm nhận bằng trái tim, mọi đánh giá sau này để con tự nhận xét. Kêu làm gì, khoe làm gì khi không có thực chất.
                Là cha là mẹ, đều có thể hy sinh tất cả để ánh mắt con mãi trong veo yên lành. Dù là chung sống, hay chia tay, thì đó vẫn là điều quan trọng nhất, một trong những điều cốt lõi của cuộc sống. Đã đánh rơi hôn nhân,  trong muôn vàn việc sắp đặt để tái tạo cuộc sống thì điều quan trọng nhất là ứng xử với nhau trong việc nuôi dạy con cái, để quyền con có cha mẹ chăm sóc, yêu thương luôn là số 1. Vì con là người độc lập với cha mẹ.

                 Chỉ là thế thôi, mà sao người lớn lại khó làm được thế nhỉ ???

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Phụ nữ thông minh

Phụ nữ thông minh
Gần đây,  báo viết hay báo mạng cũng nhắc đến cụm từ phụ nữ thông minh khá thường xuyên từ mọi thể lọai văn thơ, phỏng vấn , tản văn tuyện ngắn đến tiểu thuyết. Cũng hay, chả phải bây giờ phụ nữ mới thông minh nhưng có lẽ đến giờ trí thông minh của họ mới được quan tâm đến =)).
Phụ nữ thông minh cực xấu chơi.
Vì cái trí thông minh của họ cộng với bản năng giới tính nên khi giao tiếp họ uyển chuyển, linh hoạt. Đọc lắm, nhớ nhanh nên mớ kiến thức của phụ nữ thông minh trải khá rộng trên nhiều lĩnh vực. tạo nên sự đảo chiều liên tục trong câu chuyện; cơ số người thấy hụt vì những cú xoáy bất ngờ. Nếu như khi còn trẻ, phụ nữ thông minh hơi bốc đồng dễ sa đà vào những cuộc tranh luận có lý và vô lý thì đến lúc nào đó họ trở nên bí hiểm. Bí hiểm nhất là những lúc tranh luận, chỉ nở những nụ cười ngọt ngào, ánh mắt mơ màng, khẽ khàng đưa ra một – hai câu nặng ngang cái tủ tường vào họng người khác ( đa phần là đàn ông) vào những lúc không ngờ đến. Xấu chơi cực ấy.
Phụ nữ thông minh nguy hiểm,
Phụ nữ thông minh nguy hiểm vì chả ai biết được cái đầu của họ đang nghĩ gì? Mà có khi chính họ cũng chưa kip biết hết. Những ý tưởng liên tục xuất hiện và cũng thường mâu thuẫn với nhau nên xung quanh thường cảm thấy đau đầu, chóng mặt khi muốn quan tâm. Phụ nữ thông minh “nguy hiểm”  vì khả năng thích ứng và tự hoàn thiện. Chơi với những người phụ nữ thông minh giống như leo thang cuốn bằng chân theo chiều ngược, luôn đòi hỏ mình phải tự nâng tầm mình lên. Vớ vẩn lại ngã  đập mồm ra. Mệt ra phết ấy chứ, chả dại mà chơi với nguy hiểm.
Phụ nữ thông minh đáng ghét.
Câu này trích nguyên lời của ông bạn lâu năm. Ví như sau một cuộc tình, nếu người đàn ông quay lưng trước, đôi khi nhìn lại muốn nhìn sự tiếc nuối của người phụ nữ , thì 90% sẽ thấy tức 10% còn lại cay ( làm tròn số). Vi đơn giản là khi đã xong, phụ nữ thông minh cũng gói ghém những gì thuộc về người đàn ông đấy, quăng gọn vào một xó và xách túi đi hưởng thụ cuộc sống, du lịch, mua sắm, buôn dưa lê…. Vì với phụ nữ thông minh, họ mới là thế giới của chính mình còn người đàn ông chỉ là một phần trong đó. Họ enjoy cuộc sống từ những khoảng khắc vui buồn, đón nhận mọi điều với hồn hậu bản năng nhất. Người đứng ngoài nhìn vào, họ thật đáng ghét. Họ lại chả quan tâm đến những cái râu ria ngó vào cuộc sống của họ nên họ lại càng đáng ghét.
Phụ nữ thông minh tinh quái.
Chả phải bàn, vì sự tư duy đa chiều và logic khá tốt nên họ đón ý người khác khá nhanh. Họ nâng lên và cũng đập xuống. Nâng thì nâng hết tầm mà đập cũng rất nhanh. Có những cái đập mà một thời gian sau nạn nhân mới chợt thấy mình đau mà không thể không cười. Họ tò mò, luôn luôn muốn tìm hiểu mọi điều tới tận chân tơ kẽ tóc. Để tìm được câu trả lời cho mình họ luôn cố gắng học hỏi, chắt lọc kiến thức, kể cả tiểu xảo lành mạnh . Con cáo trong cái áo người phụ nữ.
Phụ nữ thông minh
Người phụ nữ thông minh luôn thấy mình ngu ngốc. Vì cái gì cũng muốn hỏi muốn biết nên họ càng thấy mình ngốc nghếch. Bản chất yêu cái đẹp, tinh tế nên phụ nữ thông minh rất dễ  rung đông, đa đoan trong cuộ đời. Trái tim thì nóng nhưng cái đầu lạnh nên họ lại rất khó yêu và cũng khó được đàn ông yêu. Đoán biết cảm xúc thật của phụ nữ thông minh nhất định phải là người có trình thật cao vì họ là những người đàn bà :
Tự mình phải hiểu mình thôi 
Làm thân con gái một đời
Buồn lo lặn vào trong mắt
Nụ cười cứ nở trên môi .
(Lâm T.Mỹ Dạ )
Cai kiểu vừa đáng yêu vừa đáng ghét ấy tạo nên sự hấp dẫn cho những phụ nữ thông minh. Cho dù họ cả có cái gì đặc biệt nhưng vương vấn khó quên ở bất kì vị trí nào trong các mối quan hệ….