Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

Mùa Tết nóng

Mùa Tết nóng.
Gần Tết, lang thang trong cái nóng rát phương nam. Vội vã tất bật miên man , chợt ngỡ ngàng một cành bằng lăng tím nhẹ. Nó bất chợt mỉm cười : vông vang đỏ rực, hoa điệp vàng chói, bằng lăng mượt mà. Không phải là mùa tết mà là mùa hè . Những cánh hoa cháy trong nắng – Nó nhớ nhà. Nhớ cái se lạnh của mùa Tết. Nhớ cảm giác lo toan của người đàn bà lui cui chuẩn bị , Tết ngập ngừng ngoài kia.
Nắng rát quá, có một tuần mà cháy nắng thê thảm :((
Hiếm hoi trong tuần bận rộn, đi bộ trên đoạn phố dài, những chùm me lắc lỉu nhắc Tết gần lắm. Những chùm me, gợi nhớ những cành lộc giao thừa được bố hoặc nhóc mang về. Trong lúc đi tiếp khách ấy, Nó thèm đến cồn cào được vào cái xó bếp bé tẹo làm mứt, làm những đồ ăn chuẩn bị Tết. Ăn thì chả bao nhiêu nhưng năm nào nó cũng bày vẽ làm thứ nọ thứ kia cho không khí Tết ào vào nhà. Tết giản tiện nhưng nó thích. Thích cảm giác cả nhà quay quần mỗi người một việc. Thích cái se se rét làm thắm màu những cánh hoa. Thích chợ hoa, thích trang hoàng nhà cửa. thích cảm giác đẫm mùi hương trầm nhẹ tênh.
Tóc cũng có vài sợi bạc nhưng Tết vẫn làm nó nôn nao. Từ ngày đâm đầu vào công việc này, gần Tết năm nào cũng đi mút chỉ. Xa nhà, dọc đường, một nét bình dị cũng kéo Nó tuột về cái miền ấu thơ trong ký ức. Nơi có dáng bà lụi hụi đãi đỗ trong cái rét cóng tay, có bóng mẹ tất bật vội vã chiều ba mươi, có những bông thược dược cắm cùng violet trên nóc tủ, có mùi pháo. Phải pháo, bố đi vắng, nhà toàn phụ nữ, Nó được châm pháo giao thừa – lý do cực chính đáng cho việc được thức khuya. Mùi pháo – tiếng nổ giòn ấm cả ký ức xa.
Nắng chói quá, bất chợt dụi mắt. Hoa vông vang đỏ khiến nó quên đi con đường vừa xa vừa xấu. Nó yêu màu đỏ, yêu cái nồng nàn đằm thắm nhưng đầy khiêu khích. Vông vang thắp lửa lên trời . bằng lăng tím nhạt nỗi lòng người xa. Nó ơi, cứ cháy hết mình như vông vang nhé, cứ yêu cứ cười, cứ đam mê để lắng đọng như màu tím bằng lăng.
Mang tính cách của nữ Nhân Mã điển hình nhưng nó thích những bình yên, những góc nhỏ, những cái vụn vặt . Hình như vì thế nó dễ rơi cảm giác hoang mang, lăn tăn. Như lúc này, nó muốn về nhà làm người đàn bà nước lọc, chăm chút cho những cái yêu thương nho nhỏ; cũng muốn dồn mình vào công việc; lại thèm chuồn đi đâu đó cho nhẹ đầu. Nó chưa bao giờ thấy mình khổ - có lẽ chỉ khổ vì muốn quá nhiều thứ đối lập cùng một lúc =)).
Biến vàng nắng, nghe trong gió biển là vị mặn mà yêu thương. Nhớ cái cười, cái ôm chặt của Chụt Chụt, nhớ mái hiên xanh đầy hoa ở nhà…. Hóa ra mùa tết nóng cũng thú vị … cũng ráo riết nhức lòng …Ơi mùa Tết…sắp về rồi .

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

Một ngày


Một ngày thức dậy với cái đầu nặng trịch, toàn thân đau nhức. Nhìn những vệt sáng mờ nhạt qua khung cửa, định gượng dậy với những công việc quen thuộc. Váng vất, lăn xuống giường, gọi con dậy đi học. Nàng tự làm mọi việc. Cho phép mình có ngày được lười. Vớ điện thoại viết mail báo nghỉ, nhắn tin cho bà ngoại trưa cháu sang ăn cơm. Chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Mê mệt đến khi hai cái điện thoại thi nhau reo. Xong mấy việc gấp , nằm im nghe tiếng lao xao, ngắm những vệt nắng đổ tràn qua cửa. Tự thấy nhẹ nhàng, thấy cuộc sống thật đẹp. Tiếng trẻ bi bô, tiếng nói cười của mấy bác hàng xóm. Ngày nào cũng vậy, chỉ là mình bình thường không để ý.
Một ngày cho phép nhà bừa không dọn, cơm không nấu một bữa, kệ con tự lo chuẩn bị đi học. Một sáng làm việc thật chậm. Đã đến lúc biết sợ cái ốm - dù là ốm vặt. Đến lúc biết yêu cái lười, cho phép mình chiều chuộng bản thân một chút, nghỉ ngơi, nhác việc. Bẩm sinh là đứa ham chơi, ở yên không chịu được thì đây bước tiến lớn. Cái gì cũng tưng tửng, tự làm, tự xoay xở - một ngày cho phép làm nũng một chút, đòi hỏi từ xung quanh một chút. Thấy đàn bà, nhõng nhẽo và bình yên hơn.
Một ngày nắng đông thật đẹp, vàng ươm, trong vắt. Những đóa hoa ngời lên rực rỡ. Chỉ có mình nằm im trong chăn. Ngắm đời trôi qua cửa. Một ngày lười nhác, nhắm mắt cho tâm trí mơ màng.. Đời êm như những cánh hồng...lười chút...yêu chút ... nhỉ...

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Viết cho em - Cho em, ngưởi em gái nhỏ của chị.


Thực tình chị nghĩ về em rất nhiều nhưng với thói quen ít khi nói ra của mình, chị vẫn luôn là người chị lạnh và nghiêm khắc.
Thương em người con gái đa đoan. Khi nhìn thấy em vất vả với những nỗi đau của mình, chị không biết làm gì để chia sẻ với em. Có nhiều điều chị muốn nói với em nhưng chị biết em không cần chị nói. Vì chị cũng là người mạnh mẽ nên chị hiểu cách em đối diện với những nỗi đau, những thiệt thòi của mình. Có lẽ vì thế những người phụ nữ luôn cười lại có những nỗi đau sâu hơn. Càng đau thì càng rạng rỡ.
Thương em, em cháy hết mình cho tình yêu không chờ đền đáp. Dù rằng tình yêu đó có làm em mệt mỏi hay tổn thương. Người đàn bà mạnh mẽ ẩn chứa nhiều nỗi niểm quá, đến mức ánh mắt của em ngay cả lúc dữ dội nhất vẫn buồn. Người đàn ông làm bạn tốt chưa hẳn sẽ là người yêu / người chồng tốt.
Thương em, cái thương của những người đàn bà cùng cảnh ngộ. Biết em đau mà không biết làm sao để giúp em. Với em, chị không cần phải động viên em mạnh mẽ lên mà chị muốn ôm em để em khóc. Khóc cho nhẹ bớt nỗi lòng chứ đừng tàn mình trong rượu, trong những thứ tình cảm chơi vơi. Em xứng đáng nhiều hơn thế
Thương em. dù biết em có thể không cần điều đó nhưng mọi nỗi lòng hãy vơi nhẹ cho em tôi. Dù sao cũng là đàn bà, ai che chở cho em tôi khỏi bão, để em tôi thực sự cười với sự thanh thản.

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

Giao Thừa đêm

Giao thừa đêm
Có dễ dăm năm rồi mới lại đi tàu, cũng là lần đầu tiên vắng nhà lúc giao thừa. Tiếng ồn ào của hành khách, tiếng bánh xe xiết vào đường sắt, lắc lư; mình hài lòng về quyết định phút chót.
Những phút cuối cùng của năm, âm thầm gửi những lời chúc bình an và tốt đẹp nhất tới bạn bè, những người yêu thương - một năm mới may mắn, thành công hơn. màn đêm mịt mù sương kia, chứng nguyện cho những lời ước trong lòng. Một năm mới với những hy vọng mới, cất những nỗi buồn cho gió bay đi.
lẽ thường, đi xa là nó khó ngủ, nhất là vào đêm đặc biệt này. Bé con đã cuộn tròn vào giấc ấm áp. lâu rồi, nàng mới lại cùng mẹ đi chơi xa. Mẹ đi suốt mà chẳng thể nào mang nàng đi được. Nàng háo hức, nàng phấn khích - mẹ thấy có lỗi với nàng. Vuốt ve cái má bầu bĩnh, cái môi chúm chím trong giấc mơ. Mẹ cầu mong những giấc mơ của con sẽ thành hiện thực. Happy new year con gái yêu.
rập rình, tàu vẫn lắc lư, đêm vẫn đen, sâu thăm thẳm. Nó bình yên ấm áp khi nhận được lời chúc đúng lúc giao thừa. Cảm ơn bạn.
Đêm giao thừa không rượu, không hoa, không ồn ào. Chỉ có mình với đêm nhưng ấm áp. chợt nhận ra rằng, mình thực sự bước qua một phần quá khứ. Rưng rưng vì vui, vì thoáng buồn . Happy new Tôi.

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

Đừng làm đau những cánh hồng

Đã định không viết, đã suy nghĩ vài lần, đã dạo đầu vài lần rồi xóa. Nhưng nhận ra rằng nếu không viết ra, điều đó sẽ lại chọc vào tim vào một ngày dở hơi nào đấy.
Ly hôn, chỉ là một trong những lựa chọn của cuộc sống. Nó chẳng tốt đẹp hay xấu xa, chỉ là một quyết định sau một quá trình – một quá trình dài hoặc ngắn nhưng chẳng bao giờ là tử tế. Cũng như kết hôn, ly hôn là việc mở ra một cuộc sống mới. Những người trong cuộc đều bị văng ra cái nhà đã dày công xây dựng và vun đắp. Đau, nản, cảm giác thất bại, cực kỳ tồi tệ nhưng rồi cũng qua.
Nó gọi ngày xưa là những bông hồng, vì những gì tốt đẹp nhất đã đưa nhau về chung mái nhà. Nó gọi những đứa trẻ là những bông hồng, vì những tương lai tốt đẹp của chúng. Đừng làm đau những cánh hồng đã rụng , được ép khô trong quá khứ. Đừng làm tổn thương những đóa hồng đang lớn vì những cái tôi to đùng chả để làm gì.
Phụ nữ, sau ly hôn, trong con mắt của những kẻ thiển cận, tự dưng được hạ cấp, những kẻ tự cho mình cái quyền được nhìn xuống. Ngay cả khi họ không thể bằng hay làm được bằng một góc của những mẹ đơn thân. Là phụ nữ, ngay khi ngã đau nhất – chấp chới, chênh chao nhưng phải vội vã đứng lên. Bị đưa từ vị trí đứng sau ra phía trước, ngơ ngác mà không có thời gian thích nghi. Buộc mình phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa, lăn xả vào cuộc sống để kiếm tiền lo cho mình và con. Vẫn từng đấy việc chỉ có có điều thiếu đi một chỗ dựa để trải lòng. Họ tìm lại những thú vui đã hao mòn, tìm những sở thích mới để xua đi những lúc trống trải hay yếu lòng. Họ luôn nhắc mình " Rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp, sẽ bình yên ". Buộc phải xử lý một số thứ không bao giờ có thể bỏ được, phải xây dựng lại và thêm những mối quan hệ mới, họ như những người đi trên dây. Nhún chỗ nọ , căng chỗ kia. Cố gắng chắt chiu thời gian để làm những việc nhỏ nhất – như đi đón con đúng giờ. Họ cần nhất là lòng tin : tin vào chính mình, tin vào những điều tốt đẹp để cố gắng, để sống, để yêu. Và bằng cách phù hợp nhất, họ dựng lên một cái tổ cho mình và con.
Có lẽ điều giản dị ấy sẽ thành hiện thực nhanh hơn. Nếu không bị những cái tôi to đùng thỉnh thoảng ngoáy lên. Dù mọi chuyện đã ở sau lưng nhưng dường như việc làm tổn thương nhau, phiền hà vẫn còn mãi. Tại sao ? Khi trao đổi, nói chuyện về những đứa con phải nhất thiết căng thẳng ? Đừng làm đau những cánh hồng đã rụng, đừng làm cái việc quyết định ly hôn trở nên đáng hối hận – vì đã không làm sớm hơn? Phụ nữ - về bản năng là mẹ, hy sinh cho con cái hết lòng nhưng đừng lấy con làm cái cớ. Nói cho cùng bản lĩnh, văn hóa của con người ở đây chứ đâu?
Tôi – là mẹ đơn thân. Đến lúc này tôi may mắn hơn một số người khác vì tôi tự chủ được tài chính, có đủ can đảm để yêu, có niềm tin để sống. Nhưng tôi hy vọng vào những điều tốt đẹp sau những đớn đau và cũng tin rằng mình lại đứng dậy nếu có chuyện xảy ra. Vì Phụ nữ yếu đuối nhưng lại bền bỉ cố gắng, để cười yên lành, để hoa hồng vẫn nở... cho cả ngày xưa cho cả tương lai
P/s : viết dưới góc nhìn cá nhân nên chỉ phản ánh suy nghĩ của chính tôi thôi…

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Hết cái rét cóng tay là cái mưa lâm thâm. Mưa lây rây làm cái lười của Nó nổi lên, nhìn vào màn hình chả có tý ty gì cảm hứng làm việc. Hình như cái thời tiết này khiến nó lười cả việc kiếm tiền wink emoticon,
Mưa mùa đông, không ồn ã, dạt dào như cơn mưa mùa hạ. Chỉ âm thầm, rả rích ướt dần cảnh vật, ướt vai áo người đi. Trời cứ đục, nặng nề làm tâm trạng của những đứa mang Mode ánh sáng như nó cảm thấy vu vơ, nản, lười, mệt. Nó yêu cơn mưa ào ạt mùa hạ nhưng đến lúc này mới nhận ra mình thích mưa mùa đông chẳng kém. Mưa lất phất, cánh hoa trước nhà nhè nhẹ nở. Cái thềm loang lổ nước có con chim sẻ co ro nhảy tìm mồi. Cuối năm, mọi cái đang hối hả dần lên. Cảm giác có lỗi khi còn bao nhiêu việc cần làm mà nó không thể nào dứt được cảm giác lười ểu oải.mùa hạ nhưng đến lúc này mới nhận ra mình thích mưa mùa đông chẳng kém. Mưa lất phất, cánh hoa trước nhà nhè nhẹ nở. Cái thềm loang lổ nước có con chim sẻ co ro nhảy tìm mồi. Cuối năm, mọi cái đang hối hả dần lên. Cảm giác có lỗi khi còn bao nhiêu việc cần làm mà nó không thể nào dứt được cảm giác lười ểu oải.
Mưa mùa đông, mùi hành củ tươi chợt nôn nao cảm giác Tết, cảm giác của năm đi qua không thể nào níu lại. Với Nó, cuối năm luôn có mùi của sự chộn rộn, cả tiếc nuối, cả náo nức. Mưa lại làm cho mùi đó thêm da diết, mùi nước hoa Nó ngẫu hứng xịt vào cuốn sổ ngày nào dịu dàng. Ôm cốc trà nóng hổi, nó nhìn mưa, nhẩm thầm trong đầu những việc đã làm được trong năm qua . Một năm vui buồn cân bằng và đang dần gói lại. Những chuyến đi ngắn, dài nén gọn thành những file mới. Những bạn bè cũ, những người quen mới - lại một năm nữa tròn đầy.
Mưa vẫn dịu dàng rơi, cảm giác vẫn miên man bồng bềnh. Mưa mùa đông, xuýt xoa đôi tay nhỏ. Mưa dịu dàng, mưa miên man. Mưa mùa đông nhẹ hơn hơi thở môi hồng. Nó ơi, năm đang gói lại trong mưa đấy...

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

Người đàn bà của tháng 12


Mười hai rồi, em có thấy không ?
Năm tháng nhớ đón em vào tuổi mới.
Tháng mười hai oằn mình gió lạnh
Để môi em hồng trong giá rét nôn nao.
Em, người đàn bà của tháng 12
Mang trong mình mùa đông sâu thẳm
Em kiêu sa, cái nhìn phớt lạnh
Để nồng nàn trái tim đỏ yêu thương.
Người đàn bà của tháng 12
Có cô lạnh vẫn mỉm cười rực rỡ
Như mặt trời đông vẫn nồng nàn sáng
Em dang tay thương lắm cuộc đời
Những người đàn bà tháng 12
Vui dễ cười và buồn lại giấu
Cứ ồn ào băng qua mưa rét
Có đủ đợi chờ trong xám chiều đông?
Người đàn bà của tháng 12.
Em giấu mình sau những gì lạnh lẽo
Lặng lẽ đợi chờ khi mùa yếu đuối
Cho đến ngày em gặp được Anh.
Người đàn bà của tháng 12
Thương thương lắm những điều không thể nói.
Vẫn kiêu sa, phớt người qua lai
Hun yêu thương tự sâu thẳm tim mình.